Người ta bảo phàm những gì đã cũ thường đáng quý và đáng nhớ hơn… Nhưng nhiều khi, cũng đáng sợ nữa…
Bạn cũ chẳng hạn. Có buồn không khi một ngày những người bạn, sau những ngày xa tháng cách, chợt gọi nhau bằng hai tiếng “bạn cũ”. Đã là bạn, sao lại còn cũ? Kỷ niệm cũ đã đành, đến bạn cũng cũ thì huống hồ, tình cảm có cũ không? Một tính từ chỉ thời gian, vỏn vẹn thế thôi, mà níu dài không gian giữa hai người bạn ra ngút mắt và xa đến tận cùng.
Người yêu cũ. Không thể trách ai, nếu một ngày người yêu trở thành cũ và cũng nhiều người – đã – từng – yêu trở thành bạn cũ của nhau. Bạn cũ trong trường hợp này, vẫn có những trân trọng và quý mến riêng dành. Nhưng nếu người đã cũ, vẫn không thể gọi bằng bạn cũ, mà cứ luôn khăng khăn “người yêu cũ”, là vì sao?
Là vì… vẫn còn yêu, vì vẫn chưa thể đối mặt với những tình cảm ngày xưa bằng thái độ ngần ngại của những người bạn bàng quan bình thường. Và vì vẫn muốn gọi người bằng “người yêu” hơn là “bạn” – dẫu rằng tiếng “người yêu cũ” gợi nhiều kỷ niệm ứa nước mắt hơn nhiều so với “bạn cũ”
Cũ, trích trong Ngày Trôi Về Phía Cũ, Anh Khang
Mình post đoạn trích trên lên Facebook và Ha Nhung Nguyen có comment rằng: em thì lại nghĩ, danh xưng ”ng yêu cũ” là như để trân trọng quá khứ của việc đã từng có chung 1 mqh đc đặt tên, chứ k hẳn là còn yêu ạ 🙂
Nói như em ấy cũng đúng nhưng lại sai ý tác giả muốn nói. Bạn cũ là đã chơi với nhau từ rất lâu và giờ chúng ta có thể vẫn là bạn. Còn người yêu cũ thì nói đến là hiểu ngay là hiện tại không còn là người yêu của nhau nữa. Bạn cũ là quá khứ hoàn thành tiếp diễn, còn người yêu cũ chỉ là ở thì quá khứ mà thôi.