You are here
Home > Đọc

Đàn Ông 3G

Tác giả: Vân Lam

Tình hình là em đây nát thần hồn với lời chỉ trích của các anh đàn ông quá. Nhân tiện, “chém” thêm vài ba nhát cho nó vui tay. Em xin thề, em đơn thuần chỉ là đàn bà. Loại đàn bà chân không dài nhưng óc cũng không ngắn. Chân lẫn Óc vừa đủ xài. Có gì các anh bỏ qua cho… Đa tạ…!

Có hay không?

Câu trả lời: Có! Rất nhiều là khác.

Họ ở đâu?

Ở những nơi có thể tiêu tiền và có thể kiếm được tiền.

Không tin ư?

Từ từ…rồi sẽ thấy…

*** ***

Em lấy chồng. Cái tin ấy chắc không làm anh chấn động. Em nghĩ thế. Vì em đã nói lời chia tay ngay ngày anh ra đi. Nhưng điều đó làm xao xuyến giới bạn bè của em. Chúng nó rỉ tai nhau: “Con Ly sướng rồi nhé! Thế là đã tìm được người đàn ông 3G. Bọn mình phải cố thôi!”.

Chồng em “Già – Giàu – Gian”, đúng tiêu chuẩn 3G theo tiếng Việt.

Đàn bà chúng em đơn giản lắm. Nhất là phụ nữ hiện đại, phải sống vào thời buổi mà con người luôn rình mò tranh giành nhau từng thứ một. Và hạnh phúc chỉ được đo bằng những giá trị có thể cảm nhận, nắm bắt được. Tiêu chuẩn 3G được đặt ra cũng theo tiêu chí đó.

“Già” là để chiều chuộng vợ trẻ, và bọn em không phải cúi đầu chúi mũi làm osin phục vụ cho chồng cả ngày đến đầu bù tóc rối, khi ngẩng lên chồng đã vác gói đi theo cô gái khác.

“Giàu” là để cả hai vợ chồng cùng hưởng thụ, khỏi phải bôn ba bươn chải tàn phai nhan sắc cùng chồng tạo dựng cơ ngơi, để khi no cơm ấm cật thì phũ phàng nhìn chồng giũ áo xây biệt thự chung vui cùng cô gái xinh tươi nào đó.

“Gian” là để duy trì cái sự “Giàu”. Em chưa thấy gã đàn ông nào giàu mà không “Gian”! Tào Tháo chả phải đã thành công rực rỡ thế kia cũng là nhờ vào chữ “Gian” kề cận chữ “Hùng” đó sao? Vấn đề ở đây là “Gian” thế nào? Em không nghĩ nhiều. Chỉ cần anh ấy có thể duy trì cuộc sống gia đình ở mức như ngay đầu mới cưới nhau.

Chồng em “Gentle – Gallant – Gabby”, đúng tiêu chuẩn 3G theo tiếng Anh.

Đàn bà chúng em đôi khi Tây hóa một chút. Nhất là phụ nữ hiện đại, phải sống vào thời buổi mà con người ra đường luôn gắn lên môi vài ba câu ngoại ngữ. Từ “tạm biệt” đã được biến hóa thành “bibi”, tiếng chào hỏi đã đổi thành “hello”, “Em yêu anh” đã thành “I love U”…và còn hàng vạn từ khác mà mỗi ngày trên cửa sổ YM em tiếp nhận một cách tự nhiên, như một thứ ngôn ngữ ngắn gọn, dễ hiểu, dễ ghi thay cho ngôn ngữ mẹ đẻ. Phụ nữ thường yêu bằng tai. Chính ở tiêu chuẩn 3G tiếng Anh này, chồng em đã chiến thắng vài đối thủ nặng kí cùng đường đua. Trong đó có cả anh, người mà em nói tiếng yêu thương, một gã trai hào hoa, phong độ, tuấn tú với tấm bằng thạc sĩ du học, một công việc tốt nơi xứ người, lời hứa hẹn cho một gia đình yên ấm sau 2 năm nữa, khi anh đã đầy đủ niềm tin trở về quê nhà tạo dựng sự nghiệp.

Anh đừng trách em. Lời nói gió bay. Đời dạy cho em: “Người ở lại, có bao giờ vui…”. Em đã nhìn thấy không biết bao nhiêu cô gái chờ đợi người yêu, để rồi kết quả nhận được là anh ấy trở về với một cô gái xinh xắn khác và giới thiệu: “Đây là bạn gái của anh..!”. Em không đủ sức chịu đựng điều đó, vì vậy em không đợi đến ngày nó xảy ra. Em còn phải sống cho cuộc đời của em. Mà cuộc đời một người phụ nữ khoe sắc được bao năm hả anh?

Anh nói gì đi chứ? Sao anh cứ im lặng? Em báo cho anh biết là để chia vui cùng anh như bao niềm vui mà chúng ta đã san sẻ cho nhau trước kia. Chỉ có điều, từ bây giờ, chúng ta không thể ôm nhau, trườn người lên nhau ròng rã, có khi lên đến 5 lần một ngày trong căn phòng nhỏ của anh nữa rồi. Em sắp có chồng. Cái chữ “đàn bà có chồng” đè nặng lên vai lên óc em thế đó. Dù rằng em cũng có vài đứa bạn, có chồng 3G, và có cả tình nhân để thỏa mãn những ước muốn ngoài cái 3G ấy. Em cũng muốn thế lắm, nhưng sao giờ đây, khi sắp phải mang vác vào người danh phận đó, em thấy mình không còn đủ can đảm nữa…Về nhà chồng không còn trinh đã là một cái tội. Mẹ em bảo thế đó. Nhưng với em, nó chẳng là cái quái gì cả. Vấn đề là sau khi về cùng chồng, em sẽ sống ra sao kìa!

Em nói đúng không anh? Chắc anh lại cười em suy nghĩ Tây quá, phóng đãng quá. Em không hiểu đàn ông các anh nghĩ gì khi cứ chăm chăm săm soi tìm cái vệt máu màu đỏ sau đêm tân hôn. Để chứng tỏ ta đây là kẻ đầu tiên ăn trái cấm mà vênh váo cùng thiên hạ chăng? Nhưng liệu sự tự đắc kia có tồn tại không nếu một mai con vợ có rỉ máu sau đêm tân hôn kia nó lại ngủ với thằng khác sau lưng chồng? Vậy thì việc cưới một con vợ không còn vết máu sau đêm tân hôn với con vợ còn vệt máu có khác nhau là bao? Mà thôi, nói nhiều làm gì. Chúng ta bây giờ có là gì của nhau nữa đâu. Chỉ là bạn. Em chỉ muốn đơn thuần trút cạn mọi nỗi niềm trước khi theo chồng rời bỏ những xa hoa phù phiếm thời con gái.

Em kể anh nghe nhé. Về chuyện vài đứa bạn có chồng 3G em nói khi nãy ấy. Bọn nó bảo: “Đàn ông 3G chỉ có bề ngoài và những thứ vật chất hào nhoáng. Lên giường bở như bún. Thế mà khoái chân dài lắm, vì nghĩ: “Trường túc bất chi lao”. Bọn lừa! Thân mình có làm được bao nhiêu mà đòi trường túc với chả chi lao, đòi dai sức, đòi vợ trẻ khoẻ?! Có ông mua chân dài về để sờ, để ngắm, để làm giá trị khẳng định đẳng cấp đại gia của mình thôi…”.

Rồi thì báo chí họ vẫy vùng: “Nơi nào có các cuộc thi sắc đẹp, có chân dài là nơi đó các đại gia đi công tác nhiều nhất, tiêu tiền nhiều nhất. Chủ yếu là quán bar, nhà hàng và tài trợ đủ kiểu”.

Em mệt lắm. Đôi khi em không hiểu chúng ta đang sống vì cái gì anh nhỉ? Rồi giật mình nhận ra giữa xã hội mà tất cả mọi người đều trần truồng thì chúng ta sẽ là kẻ lố bịch khi mặc quần áo. Đúng không anh? Có phải vì vậy mà những người đàn ông, từng có cuộc sống sung túc, hạnh phúc với vợ con ở nước ngoài, không lăng nhăng mèo mã, khi về Việt Nam làm ăn một thời gian, là y như rằng cái hạnh phúc ấy tan hoang. Chúng ta có nên trách họ chăng? Hay chúng ta phải trách cái xã hội mà số đông những con người đang sống một cách mất nhân tính, thiếu trách nhiệm vô tội vạ?

Đến đây em lại lẩn thẩn rồi. Lấy chồng thôi mà làm gì phải suy nghĩ ầm ĩ thế, anh nhỉ? Thì chồng 3G, sướng nhất rồi còn gì. Nhưng em cũng biết, nó sẽ như cái Iphone 3G, hào nhoáng, đẳng cấp nhưng đầy những lỗi.

– Thế em có biết lỗi lớn nhất trong cuộc hôn nhân của các cô gái với các đàn ông 3G là gì không?

Em giật bắn người khi anh đột nhiên lên tiếng sau hơn một giờ đồng hồ im lặng nghe em tỉ tê đủ kiểu. Em im lặng, anh tuôn luôn một tràng:

– Để anh nói em nghe nhé. Lỗi lớn nhất trong cuộc hôn nhân ấy là không có tình yêu. Nếu có tình yêu, các cô ấy đã không xem thường người đàn ông mình gọi là chồng đến như thế. Mà các cô ấy đâu biết, khi xem thường chồng mình chẳng khác nào bôi tro trét trấu vào khuôn mặt đẹp đẽ của mình. Đàn bà phải biết yêu thương, và bao dung. Không có cái đó, chân dài đến đâu cũng chỉ là đồ chơi, không bao giờ chạm vào được tim của đàn ông đâu em ạ!

– Anh đang chửi em à? Tình yêu là cái quái gì ở thời đại này? Anh cũng công nhận, trước em anh đã làm khổ bao cô gái rồi kia mà! Họ cũng yêu anh, cuối cùng họ được gì đâu? Anh đừng ở đó ngụy biện. Các ông 3G thích chui đầu vào giữa hai chân dài thì ráng chịu. Các anh muốn chân dài, ngực vun, mông nảy, đại khái là 3V. Chúng tôi muốn 3G! Sòng phẳng! Đó là quy luật đang được tôn thờ nhất trong xã hội này. Anh đâu phải không biết điều đó!

– Ừ…Giờ thì anh đã biết..Giờ thì anh đã biết…

Anh quay đi, bỏ lại em bơ vơ với cái quán cà phê vỉa hè tồi tàn mà bọn mình thường ngồi với nhau sau mỗi buổi sáng chạy bộ trong công viên gần đó. Tiếng điện thoại reo vang. Em điềm nhiên rút trong ví ra chiếc Iphone 3G bóng loáng dưới ánh nhìn trầm trồ lẫn ghen tị của vài người quanh đó. Những ánh mắt ấy đủ làm em thấy mình như Hoa hậu đang được đăng quang dưới ánh sáng rực rỡ sắc màu. Hình bóng anh và kỉ niệm của tình yêu ngày xưa mờ nhạt. Đầu dây bên kia, giọng nói của người đàn ông 3G, người đã mua tặng em cái Iphone 3G khi nó còn chưa xuất hiện ở Việt Nam:

– Tối nay đừng đợi anh nhé. Anh có công tác đột xuất ở Đà Nẵng.

Tối hôm ấy, Đà Nẵng tổ chức thi chung kết Hoa hậu Việt Nam!

Comments

comments

Leave a Reply

Top