… chẳng hướng tới ai mà xoay quanh 1 người đã mất… đó là nỗi nhớ chính mình… Hôm qua, ông Hói hỏi 1 vài câu bỗng dưng thấy mình điên… điên với những đam mê cá nhân… Ừ thì phải đối mặt thôi, đối mặt với thực tại rằng mình đang già…… nhưng cái khó là càng về già bệnh càng khó chữa… và bởi vậy có lẽ mình sẽ chẳng thể chữa nổi căn “bệnh điên kinh niên” này được. Dạo này thấy ghen tị ghê gớm, ghen tị với tuổi trẻ mà các bạn đang có… à mà có khi các bạn ấy cũng ghen tị với cái tuổi đời mà mình đang có. Cuộc sống là vậy… Nhưng dù thế nào mình thích Điên hơn là tỉnh táo. Bởi khi tỉnh táo suy nghĩ thấy mình thật là điên.