You are here
Home > Phim

Khi không còn nữa mới biết thế nào là mất mát

Đó là 1 câu của người mẹ trong bộ phim Aftershock đã nói sau những mất mát mà bà đã trải qua, khi phải quyết định lựa chọn cứu sống con trai hay con gái…. Xét về nội dung phim mình thấy câu nói này không hợp, bởi đã là mẹ thì bà vẫn rất yêu con gái và chẳng cần phải mất đi đứa con mới cho bà biết thế nào là mất mát. Nhưng xét về những con người sống quanh mình thì thấy nó vô cùng sâu sắc.  Bởi mình đã mất đi 1 vài điều, 1 vài người… mà đúng hơn có thể nói là: điều đó có thuộc về mình không để mà mất, mình có là gì không để mà thuộc về người ta.

Có những điều mất đi, tưởng là nó không còn nữa, nhưng sự thật nó vẫn còn đấy, chỉ có điều nó không còn thuộc về mình nữa mà thôi.

Mình luôn nghĩ:  Cái gì thuộc về mình thì sẽ là của mình. Cái gì không thuộc về mình thì dù có giữ đến mấy nó cũng chẳng thuộc về mình. Và như 1 câu mình đã học được từ 1 người thầy: “Cái còn thì vẫn còn nguyên, cái tan dẫu có vững bền vẫn tan”. Bởi vậy trong cuộc sống có những điều chúng ta cứ ngỡ là mình đang có, và thậm chí cho rằng nó vô cùng lớn, nhưng rồi hoa ra mình vẫn là kẻ trắng tay, có thứ tưởng là chẳng là gì mà lại là tài sản của mình đấy.

Phim này xét về mặt chuyên môn thì mình thấy bình thường, nhưng với mình nó vẫn hay và khiến mình khóc rất nhiều. Khóc vì những hình ảnh, câu chuyện rất gần với cuộc sống của chính mình. Chi tiết khiến mình khóc 1 cách chua xót nhất là tiếng đàn dây đầy day dứt vang lên ở cảnh bà mẹ chồng nói với con dâu là muốn đón cháu nội về…  Và rồi cảnh người con dâu ấy cũng trở thành bà mẹ chồng và con dâu cùng chồng cãi vã chỉ vì bà nội muốn trông cháu… Rất rất nhiều chi tiết của phim gần với đời sống của Việt Nam bởi vậy mình hiểu tại sao vẫn có nhiều người đến xem, và khóc.

Trong một đêm hè cuối tháng 7 năm 1976, một cơn động đất 7,8 độ Richter kéo dài trong 23 giây đã cướp đi sinh mạng của 240 nghìn người dân (theo một số báo cáo thì con số trên có thể còn cao hơn) tại thành phố Đường Sơn. Đây được coi là trận địa chấn có sức tàn phá về người khủng khiếp nhất trong lịch sử nhân loại. Không những gây thiệt hại nặng nề tại thời điểm đó mà sự đau thương, mất mát còn đeo đẳng số ít người may mắn sống sót trong suốt mấy chục năm.


Chỉ vài giây sau khi người chồng bị chết, Lí Nguyên Ni (Từ Phàm) rơi vào hoàn cảnh khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Đội cứu hộ chỉ có thể giải thoát được một trong hai đứa con của cô. Không còn sự lựa chọn nào khác, Nguyên Ni đành phải chấp nhận hy sinh cô chị Phương Đăng để cứu cậu con trai Phương Đạt. Nhưng trong cái ngày bi thảm đó, điều kỳ diệu vẫn xảy ra. Phương Đăng sống sót và tỉnh dậy sau khi đội cứu hộ tưởng cô bé đã chết. Nhưng nỗi đau đớn vì quyết định của mẹ không bao giờ có thể phai mờ trong ký ức Phương Đăng.

 


Nếu như trong hai tác phẩm Dạ Yến và Lệnh Tập Kết, tính bi được đạo diễn Phùng Tiểu Cương khai thác ở mức độ vừa phải thì với Đường Sơn Đại Địa Chấn, sự bi thảm trong câu chuyện được đưa lên mức cùng cực. Số phận nghiệt ngã, đau thương của các nhân vật có sức lay động mãnh liệt mọi trái tim khán giả. Có lẽ phải đến 90% khán giả nữ khi xem bộ phim này sẽ rơm rớm nước mắt, đặc biệt là trong trường đoạn động đất.

 


Do cơn địa chấn kéo dài 23 giây, sau khi đưa lên phim cùng lắm là thêm được vài phút nên kịch bản không đơn giản chỉ dừng lại ở việc mô tả quá trình cứu hộ. Trận động đất chỉ là cái cớ để các nhà làm phim phát triển câu chuyện. Sau khi thất lạc gia đình, Phương Đăng được hai vợ chồng trung niên nhận làm con nuôi. Còn Phương Đạt, cùng mẹ, sau bao ngày tháng khó khăn cũng trụ vững tại Đường Sơn. Bộ phim đưa người xem suốt chiều dài lịch sử Trung Quốc trong 32 năm. Gia đình họ chỉ đoàn tụ sau trận động đất tại Tứ Xuyên xảy ra vào năm 2008.

Những trường đoạn đầu của bộ phim được Phùng Tiểu Cương thực hiện rất tốt, gây được nhiều cảm xúc cho người xem, nhưng càng đi sâu vào khai thác các tuyến nhân vật, câu chuyện càng đi vào ngõ cụt. Ông quá sa đà vào việc mô tả cuộc sống của Phương Đăng, Phương Đạt, Nguyên Ni, cùng vợ chồng bố mẹ nuôi khiến bộ phim trở nên lê thê và mệt mỏi. Nếu bỏ bớt đi một vài trường đoạn không cần thiết ở giữa phim, Đường Sơn Đại Địa Chấn sẽ tròn trịa, xúc tích hơn. Chỉ đến khi Phương Đăng, Phuơng Đạt tới Tứ Xuyên góp sức cứu hộ, sự hấp dẫn của bộ phim mới thực sự trở lại. Bên cạnh đó, diễn xuất tuyệt vời của Từ Phàm, Trần Đạo Minh và Lý Thân đã góp phần không nhỏ trong việc lấy nước mắt khán giả.

Bộ phim có nhiều chi tiết cảm động, khiến người xem khóc sụt sùi từ đầu tới cuối nhưng có những sự thật bị chôn vùi mà không phải ai cũng biết được. Khi tìm hiểu kỹ hơn về lịch sử của trận động đất cũng như quá khứ làm phim của Phùng Tiểu Cương (qua tác phẩm Lệnh Tập Kết), ta có thể dễ dàng nhận thấy Đường Sơn Đại Địa Chấn mang đậm tính tuyên truyền. Nhưng dẫu sao, đây vẫn là tác phẩm đáng xem của mùa thu 2010.

Comments

comments

One thought on “Khi không còn nữa mới biết thế nào là mất mát

  1. Cá nhân tớ không thích bộ phim này, chính là ở cái tính tuyên truyền của nó. Tiểu tiết thì gần gũi với cuộc sống nhưng nhìn đại cục thì quá nhiều chi tiết không hợp lý.

    Cũng ko thích cái diễn biến của bộ phim, nó cứ như 1 câu chuyện kể, kể và kể, sau đó kết thúc, tớ không thấy được cao trào.

    Cảnh mà nhiều người đánh giá là đạt nhất của phim là trường đoạn động đất lại là cảnh giả nhất và chả lấy được của mình 1 tí nước mắt nào. Có lẽ do đạo diễn quá “tham” khi muốn gói gọn 32 năm trong gần 2 tiếng phim nên tớ xem xong chẳng có chút cảm xúc gì.

Leave a Reply

Top