Khi thủy triều dâng, Chú Tulip Hà Lan nhìn chăm chăm ra biển:
“Kết hợp cũng đây – hàn gắn cũng đây – hủy hoại cũng đây – che đậy cũng đây – mà phát hiện cũng đây. Nhìn mà xem, lên đó rồi xuống đó, cuốn theo mọi thứ.”
“Cái gì hả chú?” tôi thắc mắc.
“Nước đó,”, chú Hà Lan trả lời. “Chà, còn thời gian nữa”– Peter Van Houten, Nỗi đau tột cùng
75: Đó chính là nỗi đau… Nỗi đau cần được cảm nhận.
77. Tôi yêu cuộc sống này và tôi không muốn từ bỏ nó sớm. Tuy nhiên, lo lắng cũng là tác dụng phụ của việc chờ chết.
81. Tất nhiên, như tất cả mọi câu hỏi chất vấn khác trên vũ trụ này, thắc mắc này rõ rang đưa chúng ta đến câu hỏi sống kiếp người có ý nghĩa gì và phải chăng – xin mượn lời của bọn choai choai mười sáu tuổi với ngổn ngang tâm sự lo lắng cho thế giới hỗn độn này, những tâm sự mà chắc chắn khi nghe anh sẽ cười vào mũi chúng – cuộc sống này có ný nghĩa.
130. Tất cả mọi người trong câu chuyện này đều mang một bi kịch trớ trêu: nàng ư, cô nàng thì đau bệnh liên miên; còn anh ư, anh thì khỏe mạnh cường tráng. Dù đổi ngược lại tình trạng sức khỏe cô ấy tốt hơn anh và anh có tồi tệ hơn, thì những vì sao sẽ không gặp nhau một cách bi thương như vậy. Nhưng bản chất của những vì sao là luôn gặp nhau, nên Shakespeare đã cực kỳ sai khi để cho nhân vật Cassius phát biểu rằng: “Lỗi lầm, Brutus thân mến, không thuộc về những vì sao chiếu mệnh của chúng ta/ Mà là do chính chúng ta.” Nếu anh là một nhà quý tộc La Mã (hoặc là chính Shakespeare) thì nói sao cũng được, nhưng thiếu gì lỗi được tìm thấy là do chính những vì sao của chúng ta.
131. Xin lưu ý rằng khi chúng ta nói về văn học, chúng ta dùng thì hiện tại. Nhưng khi chúng ta nói về người đã khuất, chúng ta không viết kiểu như vậy được.) Ta không bất tử hóa sự mất mát bằng cách viết về chúng. Ngôn ngữ sẽ chôn vùi chứ không thể làm cho sự mất mát hồi sinh… Người chết được nhìn qua cặp mắt không ngươi kinh khiếp của ký ức. Người đang sống, cảm ơn trời vẫn duy trì được khả năng khiến người khác bất ngờ và thất vọng.
173. Theo tác phẩm nỗi đau tột cùng thì: “Tính đương thời phản ánh rõ rệt trong những cuộc chiến mà không ai mất mát bất cứ thứ gì dù giá trị to hay nhỏ, trừ chính mạng sống của họ”. Và đó chính là cuộc chiến của mấy anh chàn khổng lồ đang choảng nhau kịch liệt này.
175. “Anh nghĩ có bao nhiêu người đã chết”
“Giống như có bao nhiêu nhân vật hư cấu đã chết trong phim hư cấu này hả? Thấm tháp gì đâu,” anh đùa… Anh vô tình biết được câu trả lời nè: có bảy tỷ người đang sống và khoảng chin mươi tám tỷ người đã chết… Tỷ lệ là khoảng mười bốn người đã chết trên một người đang sống… Lúc đó anh tự hỏi liệu tất cả mọi người đều sẽ được nhớ đến không. Giống như, nếu thế giới này được tổ chức chặt chẽ và mỗi người sống được chia một lượng người đã chết thì liệu có đủ người còn sống để nhớ hết tất cả những người đã chết không?… Chắc chắn đủ, bất cứ ai cũng có thể nêu tên mười bốn người chét mà. Nhưng chúng ta là những kẻ khóc mướn vô tổ chức, nên rất nhiều người chỉ nhớ mỗi đại thi hào Shakespeare mà không một ai buồn nhớ đến người mà ông đã viết trong bài Xone thứ Năm Mươi Lăm236. Quyển sổ tay vô tình mở đúng trang trích dẫn mấy câu thơ bất hủ của đại thi hào Shakespeare. Em viết, Nào ai trên đời đủ mạnh mẽ để vượt qua cám dỗ?
257. Phần lớn cuộc đời tôi được dành cho nỗ lực không khóc trước mặt những người yêu quý tôi, vì vậy tôi biết những gì anh Augustus đang cố làm. Bạn nghiến chặt rang, nhìn lên trần. Bạn tự nhủ rằng nếu họ thấy bạn khóc, nước mắt sẽ làm tổn thương họ Và bạn sẽ chẳng là gì ngoài Một Nỗi Buồn Thương trong cuộc sống của họ. Mà bạn không được trở thành một nỗi buồn thương vô hạn như vậy, nên bạn sẽ không khóc. Bạn tự nhủ những điều này với chính mình trong khi mắt vẫn nhìn lên trần nhà, rồi sau đó nuốc nước mắt vào trong mặc dù cổ họng bạn khô khốc. Để rồi cuối cùng bạn nhìn vào mắt người yêu quý bạn và mỉm cười rạng rỡ.
319. Có hai loại người trưởng thành. Loại người thứ nhất như Peter Van Houten, họ là những sinh vật khốn khổ luôn tìm sục sạo mọi nơi trên trái đất để tìm thứ gì đó để gây tổn thương. Và có những người giống như cha mẹ tôi, luôn đi loanh quanh như zoombi và làm nhiều thứ linh tinh cốt để được đi loanh quanh.
Tớ yêu cậu, dù biết rằng tình yêu chỉ như tiếng hét vào giữa khoảng không, biết rằng sự lãng quên là không thể nào tránh khỏi, biết rằng số phận bi thương của chúng ta đã được an bài, biết rằng sẽ có một ngày mọi nỗ lực của con người đều trở thành cát bụi, biết rằng cuối cùng mặt trời cũng sẽ nuốt chửng cái hành tinh mà hai chúng ta có, và sau tất cả những thứ đó anh vẫn yêu em
357. Chúng ta giống như một bầy chó tè bậy lên vòi nước cứu hỏa, đầu độc mạch nước ngầm với thứ nước tiểu độc hại của mình, cố đánh dấu CÁI GỌI LÀ CỦA TÔI lên tất cả mọi thứ trong một nỗ lực lố bịch để vượt qua cái chết. Tôi không thể ngừng tè lên vòi nước cứu hỏa. Tôi biết chuyện nghe thật ngớ ngẩn và vô dụng – vô cụng một cách bi thương với tình trạng hiện tại của tôi – nhưng tôi là một con thú như bất kỳ người nào khác.
360. Trên thế gian này, ta sẽ không lựa chọn nếu biết mình sẽ bị tổn thương…nhưng vẫn lựa chọn một số người mà ta biết là sẽ làm tổn thương ta. Tôi thích sự lựa chọn của tôi. Tôi hy vọng cô ấy cũng thích sự lựa chọn của cô ấy.
– Trích Khi lỗi thuộc về những vì sao, John Green, Lê Hoàng Lan dịch.
3.9.2014 Ảnh chụp từ tháng trước, không có ý đồ mua 3 cuốn này, chụp vì màu xanh mình yêu thích. Và đó là lần đầu tiên mình bắt gặp The fault in our stars.
Hôm nay, tiện đường lại lượn ra mua, đúng thể loại sách mình vừa ghét vừa thích.
Thích cái màu bìa, ghét cái kiểu bọc nilon ra vẻ bí hiểm với trang trọng.
Thích sách nhẹ, mà ghét lắm chữ ở đằng sau.
Định thôi, nhưng may có một cuốn bị lột nilon rồi, em cầm lên có một cảm giác nhè nhẹ đặc trưng của miền nam, dở bìa sau thì có tí choáng váng vì ảnh anh tác giả nhìn trẻ trung đẹp trai quá nên quyết định mua ngay không một chút do dự :)))
4.10.2014 Không hề có dự định đọc cuốn này, vì có khá nhiều cuốn chưa đọc, mà cuốn này xem phim rồi, mua sách vì bị thích phim. Thế rồi, tối nay trong khi hoàn thành nốt kịch bản cho LCG, mới chợt nhớ ra phải giới thiệu sách và phim tác phẩm này. Vậy là lôi sách ra đọc theo kiểu rất “ăn gian” tức là dở lướt từng trang để tìm quotes. Nói chung là phim bám khá sát nội dung sách, nên không cần đọc sách nữa làm gì… he he dành thời gian đọc cuốn khác nữa. Nhưng nhìn lại, mình type được khối, đó là mỏi tay, với lại muộn rồi, và vài đoạn cũng hay ho nhưng dài quá nên chưa type vào đây thôi.
