You are here
Home > Đọc

Logic phụ nữ

Đọc xong mấy truyện này thấy giống mình quá :))

Vêra khép cổng lại, kiêu hãnh hất đầu một cái rồi rảo bước tiến về phía ga. “thế là xong”, cô nghĩ – “Thế là chia tay nhau… Và không phải anh ấy bỏ mình, mà mình bỏ anh ấy. Ở thời đại này, điều đó cũng có nghĩa một chút chứ. Mình bỏ đi một cách kiêu hãnh chỉ mang theo mỗi một chiếc vali. Đi xem kịch cũng được, mà đi xem phim cũng được, chẳng phụ thuộc vào ai”. Vêra dừng lại một giây. “Sao không có ai chạy theo mình mà gọi: tự bỏ đi kia mà, không biết để làm gì nhỉ. Bây giờ mình chẳng cần thiết cho ai, nhất là cho chồng mình, tiếc thay đó lại là chồng mình. Còn mình, mình ngồi trên vali để là gì chẳng biết. Trong khi đó, chồng mình, tiếc thay lại là chồng cũ của mình, lại đang xem truyền hình và cảm thấy thoải mái. Mà thật ra mình đã ly dị với anh ấy đâu. Mình chỉ bỏ đi thôi mà. Mình chỉ đi dạo một lát thôi mà. Cho dù xách vali chăng nữa. Và nói chung, mình chẳng đợi chuyến tàu nào cả”.

Vêra đứng dậy, xách vali rồi cất bước quay trở lại, còn hăng hái hơn trước.

super.gif“Sao vẫn vắng tanh thế này nhỉ. Đến là sợ. Ừ nói cho cùng mình có bỏ đi mãi mãi đâu, có bỏ đi hẳn đâu, mình chỉ đi dạo thôi mà. Bởi vì bỏ đi như mình thế này thì chỉ có thể là một con ngốc. Mà đã ly dị đâu. Đã ra toà đâu. Đã chia tài sản đâu. May sao ở đây không có con sói hay con gấu nào, nên mình cũng không phải sợ… Miễn là đừng có gặp kẻ xấu…”

Vêra đi nhanh gần như chạy về nhà và mãi lúc đó, cô mới trông thấy một bóng đen.

– Anh Pêchia! – Cô gọi và buông chiếc vali khỏi tay.

– Anh đây! – tiếng chồng cô xiết bao quen thuộc vang lên ở ngay bên cạnh. – Anh vẫn đi theo em, bám sát em từng bước đấy chứ…

– Thế mà chả xách vali hộ người ta!

LIĐIA PLÔMICÔVA (Nga)

Logic phụ nữ – chương III

Thứ bảy, 03/01/2009 01:42 am

Một lần, tôi và vợ tôi đi tàu điện. Tới một bến nọ, có một cặp trai gái lên tàu. Họ ngồi ghế đối diện chúng tôi, cô gái ngả đầu lên vai chàng trai và hỏi:

– Anh yêu, anh có muốn em có mái tóc dày vàng óng đổ xuống hai vai như một dòng thác ấy không?

– Không, em yêu – chàng trai đáp – anh rất ưng ý với mái tóc xén ngắn của em. Cả màu tóc, anh cũng thích như tóc em.

– Tốt lắm, anh yêu – nàng nói tiếp – thế anh có muốn em có cặp mắt to xanh thẳm, rất đắm đuối tình tứ và hơi long lanh ướt át không?

– Tất nhiên là không. Một cặp mắt nâu, nhỏ và tinh nghịch như mắt em là anh thích rồi.

– Anh yêu, thế anh có muốn em mảnh mai, thon thả như cây bạch dương mà chúng ta đang đi qua kia không?

Chàng trai chững lại 1 giây như trong lòng đang diễn ra 1 cuộc đấu tranh gay go, nhưng dù sao vẫn nói rất chân thành cảm động.

– Không, ngàn lần không, em yêu. Anh hoàn toàn hài lòng về em như thế này. Mà thôi, em đừng hỏi những câu ngốc nghếch thế nữa.

Cô gái ngồi thẳng người lên, phụng phịu rồi nói bằng 1 giọng nghẹ ngào:

– Em biết mà, anh thì làm gì quan tâm đến hình thức của em. Đầu óc anh lúc nào cũng nghĩ đến bất cứ điều gì khác, trừ em.

Chàng trai âu yếm ôm lấy vai cô gái, thanh minh:

– Em nói gì lạ vậy em yêu? Em ko hiểu đúng anh rồi. Quả thật anh rất muốn em có mái tóc dày vàng óng đổ xuống 2 vai như 1 dòng thác ấy.

– Còn đôi mắt?

– Em yêu, anh mơ ước em có đôi mắt to xanh thẳm, rất đắm đuối tình tứ và hơi ướt át long lanh?

– Còn cây bạch dương?

– Cây bạch dương nào?

– Anh muốn em mảnh mai thon thả như cây bạch dương chúng ta đi qua ban nãy ấy chứ?

– Ồ tất nhiên! Anh rất muốn rồi đây em cũng sẽ thon thả như thế. Chứ thú thật, thân hình em chưa bao giờ khiến anh vừa ý.

– Trời ơi, lại còn thế nữa – cô gái bật khóc – Thôi được rồi, muộn còn hơn không. Mẹ em luôn nói là anh ko yêu em mà. Bây giờ thì tự em cũng đã thấy. Anh ko thích em, anh đâu có thícha em 1 chút nào – và cô gái nức nở.

Chàng trai hoảng hốt thực sự, chàng ta cố sức dỗ dành người yêu:

– Kìa, em, sao em lại nói thế. Anh yêu em hơn tất cả mọi người trên thế gian này. Và ngoài em ra anh không cần ai hết.

– Nghĩa là anh ko muốn em có mái tóc dày vàng óng? – Cô gái hỏi, vẫn còn sụt sùi.

– Tất nhiên là không rồi em yêu – chàng trai đáp.

– Cả đôi mắt cũng vậy?

Tôi và vợ tôi ko nghe thấy câu trả lời của chàng trai vì lúc ấy chúng tôi xuống tàu điện.

– Logic phụ nữ là thế đó – tôi bảo vợ – Ko hiểu cô gái muốn nghe câu rả lời thế nào của người yêu nhỉ? Trả lời thế nào cô ấy cũng ko vừa lòng. Em nghĩ sao?

– Em ko biết – vợ tôi nói – Cô gái ấy đến là kì lạ.

Chúng tôi đi chừng dăm phút trong im lặng, mỗi người theo đuổi 1 ý nghĩ riêng. Sau đó, vợ tôi bỗng nói:

– Này, anh trả lời em 1 câu hỏi nhé. Nhưng phải trả lời thật lòng cơ, được không?

– Được – tôi đáp – Em hỏi đi.

– Thế anh có muốn em có mái tóc vàng óng không? Và… cũng… đổ xuống vai như 1 dòng thác không?…Nhưng phải trả lời thật lòng đấy nhé…

O.Nazarov (Nga)

Mỹ Hà dịch


Comments

comments

Leave a Reply

Top