You are here
Home > Phim

Shine

Câu chuyện cảm động về violin của Pantene!

Đó là 1 câu chuyện kể về 2 nữ học sinh, 1 người thì nghèo mà bị câm, điếc, 1 người con nhà giàu. Cả 2 đều có 1 tình yêu lớn cho âm nhạc, cô gái nhà giàu thì chơi piano, còn cô bé bị điếc thì thích chơi violin vì từ nhỏ cô rất thích nhìn ông già câm chơi nhạc dạo ngoài đường phố.

Đoạn phim mở đầu bằng cảnh cô bé ngắm nhìn ông già một cách rất say mê. Cô thích nhìn cánh tay, cách đưa đẩy cây kéo  đàn. Và sau đó đưa ta đến cảnh hiện tại khi cô bé đang tập chơi đàn và bị cô gái nhà giàu kia hắt hủi bằng 1 giọng khinh mạc: “vịt mà đòi bay, điếc mà đòi chơi violin, sao không học cái khác, mà khiến cho người ta mất thời gian.” Bằng những hình ảnh, cô gái kia đứng la mắng, giận dữ, ném đồ, và hình ảnh cô gái lầm lũi đi trên đường, mà phía sau xe hú còi nhưng cô gác điếc không biết. Đoạn phim chỉ mới 40 giây nhưng chuyển tải rất nhiều thông điệp để tạo tiền đề mở đầu cho câu chuyện bằng những hình ảnh và hành động biết nói.

Cô gái bị câm tìm đến ông già chơi nhạc dạo như một sự an ủi. “Tại sao con không giống người khác?” cô gái khóc nức nở, ông già nhẹ nhàng trả lời “Tại sao con lại phải giống người khác? Âm nhạc là thứ nhìn thấy được. Nhắm mắt lại con sẽ thấy” Những lời khuyên chân tình như soi đường dẫn lối cho cô gái và từ đó cô bắt đầu luyện tập theo sự hướng dẫn của ông già và cùng ông biểu diễn ngoài đường phố. Trong thời gian này cô gái nhà giàu cũng tập luyện nhạc, hình ảnh 2 cô gái cùng tập luyện đan xen với hình ảnh của 1 bảng thông báo về cuộc thi âm nhạc cổ điển sắp tới cho ta thấy cả 2 đang cùng hướng tới 1 mục đích. Và hình ảnh cô bé nhắm mắt lại khi trình diễn để cảm nhận cô đang trên cánh đồng cho ta thấy cô đang cảm nhận được âm nhạc như ông già câm kia truyền thụ. Cũng trong thời gian này, những hình ảnh cô gái nhà giàu hắt hủi, ánh mắt khinh thường dường như càng tạo thêm động lực cho cô gái điếc.

Cuộc đời không bao giờ dễ dàng cho cô gái điếc, ông trời luôn muốn thử lòng người. Âm nhạc nền của phim đang từ êm dịu nhẹ nhàng bỗng trở nên giục giã, nóng giận bởi tiếng đàn piano của cô gái nhà giàu khi cô nhìn thấy sự nỗ lực của cô gái điếc đang cùng ông già biễu diễn ngoài phố. Và rồi một đám côn đồ xuất hiện đánh ông già và giật lấy cây đàn của cô bé đập vỡ tan, nét mặt mãn nguyện của cô gái nhà giàu khi cho rằng đã cho cô gái kia một bài học mà cô gái nhà giàu cho là xứng đáng: “điếc mà đòi học violin”. Những nốt nhạc mạnh mẽ thô bạo kết thúc cũng là lúc ta thấy cây đàn của cô gái nghèo kia vỡ tan. Đó dường như là hình ảnh 1 giấc mơ bị tan vỡ, khiến cho ta nghĩ rằng cô gái kia rồi sẽ bỏ cuộc vì cuộc đời quá khắc nghiệt với cô. Đoạn phim khiến ta căm phẫn đến tột cùng, bởi ước mơ của mỗi con người là điều mà không ai có quyền chà đạp và hủy hoại. Hình ảnh cây đàn violin bị vỡ tan như một sự tột cùng của đau đớn mà thiết nghĩ ai trong cuộc sống cũng đã từng 1 lần trải qua khi ước mơ tan vỡ.

Tiếp nối hình ảnh cây đàn tan vỡ đó là hình ảnh cô gái nhà giàu kết thúc bài trình diễn của mình trong tiếng vỗ tay của mọi người và lời tuyên bố kết thúc của người dẫn chương trình “Cuộc thi âm nhạc cổ điển”. 10s cho đoạn phim này để ta cảm nhận sự đau đớn của 1 ước mơ tan vỡ, cảm nhận 1 sự tức giận khi cuộc đời quá bất công, cảm thấy buồn khi sao số phận người nghèo quá hẩm hiu. 10s đoạn phim để lại quá nhiều cảm xúc rồi bất chợt một cái đầu ló ra báo hiệu rằng vẫn còn 1 người tham gia cuộc thi làm ta ngờ ngợ đến 1 điều gì đó tuyệt vời. Và rồi cô gái điếc xuất hiện, hình ảnh xuất hiện trên sân khấu của cô với cây đàn violin chắp vá từ những miếng vá làm ta xúc động đến chảy nước mắt. Bao nhiêu cảm xúc dâng trào, bao nhiêu căm giận dồn nén từ những phút trước giờ vỡ òa. Trước những đau khổ tưởng chừng chẳng còn hy vọng giờ bỗng dưng trong bóng đêm le lói 1 tia sáng hy vọng. Hình ảnh cây đàn vỡ nát giờ được vá lại như 1 tia hy vọng cho những ai đã mất 1 giấc mơ, cho những ai đã từng thất vọng buông xuôi, cho ta thấy được nghị lực tuyệt vời của con người. Những khó khăn trở ngại cho dù là đến cùng cực, khi đừng buông xuôi, ta vẫn còn hy vọng. Cảnh phim ngắn tiếp theo đó là hình ảnh cô gái bên ông già mặt mày sưng vù vị bị bọn côn đồ đánh cho ta thấy người đã tiếp cho cô gái hy vọng, người đã kéo cô lên khi cô tưởng chừng không thể đứng nỗi. Cô gái cầm cây đàn lên nhắm mắt lại và bắt đầu những điệu nhạc du dương của mình.

Khi cô gái bắt đầu kéo mạnh violin để vào cao trào, là lúc cảm xúc người xem cảm thấy nghẹn ngào và có vẽ như thỏa mãn 1 điều gì đó, như là ta đang mong chờ 1 điều gì đó từ rất lâu rồi nhưng giờ mới được đền đáp. Camera quay nhanh và xoay vòng cô gái nhanh như điệu nhạc. Cô gái vì bị điếc, cảm thụ âm nhạc qua hành động, độ rung của dây đàn, nên sự quay cuồng tuôn trào cảm xúc được thể hiện như vậy là điều dễ hiểu. Hình ảnh tóc cô gái bay khiến ta cảm thấy bao nhiêu thăng hoa, buồn vui, cảm xúc dồn nén được bộc lộ một cách cực kỳ mạnh mẽ. Bài nhạc Canon in D nổi tiếng được chọn lựa một cách khéo léo để mô tả cảm xúc dâng trào lúc này. Hầu như các bản nhạc Canon in D có trên mạng không có bài nào có được khúc độc tấu violin hay như bản nhạc được tấu trong đoạn phim này.

Hình ảnh và âm thanh của phim bây giờ như quyện làm một đem đến cho ta 1 cảm xúc nghẹn ngào khó tả. Từng hình ảnh trong quá khứ đau buồn của cô gái hiện về, từ chuyện bị đối xử một cách ngược đãi cho đến việc được ông già động viên hiện ra, chúng khiến cho người xem cảm nhận được những cảm xúc mà cô gái có được lúc này. Thật sự là tài nghệ của đạo diễn rất hay khi mà khiến người xem có thể đồng cảm và cùng phiêu lưu cảm xúc với cô gái, đoạn nhạc và các hình ảnh. Tất cả cùng hòa làm một cùng tiến tới 1 cánh đồng, cùng cảm nhận được có gì đó thay đổi từ bình thường trở thành rực rỡ. Hình ảnh con bướm lột xác từ nhộng và bay lên trời là một ẩn dụ cho sự tỏa sáng đến đỉnh cao của cô bé. Đây có thể nói là đoạn hình ảnh đẹp nhất và mang nhiều cảm xúc nghẹn ngào nhất trong phim.

Và khi cô bé ngưng tiếng đàn, chắc hẳn nhiều người vẫn còn thổn thức và há hốc như các vị khán giả trong phim vì nó quá tuyệt với các cung bậc cảm xúc dâng lên đến cao trào. Và cuối cùng khi khán giả vỗ tay, camera quay sau lưng cô gái và ánh đèn sáng lên cho ta thấy hình ảnh cô gái lúc này rất giống với cánh bướm khi nãy, bay vút lên trong bầu trời sáng.

Có thể nói đây là 1 đoạn phim ngắn nhưng cực kỳ giàu cảm xúc, khi đưa con người từ cung bậc cảm xúc này qua những cung bậc cảm xúc khác, từ buồn, tức giận, thất vọng cho đến cảm giác vỡ òa sung sướng. Mặc dù đối với một số người rành về nhạc lý sẽ chê bai vì phim này thiếu tính thực tế: đàn hư dán lại không thể giữ nguyên được âm thanh như vậy, cô gái đánh piano có kỹ năng rất cao hơn cô gái violin, bản solo violin thực chất là của 1 dàn nhạc giao hưởng,… Tuy nhiên vượt lên trên hết, phải công nhận đây là 1 đoạn phim ngắn rất thành công về cả 3 mặt hình ảnh, âm thanh và cốt truyện thể hiện được slogan của Pantene là “You can shine!”. Bạn có thể là 1 người bình thường, thậm chí có tật nhưng quan trọng 1 điều là không ngừng ước mơ cho dù đời có phủ phàng khi đập tan ước mơ đó, nhưng nếu bạn vẫn tiếp tục phấn đấu thì mọi chuyện sẽ vẫn có thể tốt đẹp. Xin mượn lời diễn giải có chút phóng tác của ông già để kết lại bài cảm nhận này: “Tại sao con lại phải giống người khác, hãy tỏa sáng bằng vẻ đẹp của chính mình!”

Comments

comments

One thought on “Shine

  1. cảm ơn bạn về bài viết rất hay. sâu sắc và ý nghĩa! mình đã được xem clip, thật cảm động trước tài năng tuyệt vời của cô gái. thành công đạt được rất xứng đáng. Nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường. Một lần nữa, cảm ơn bạn! chúc bạn sức khỏe, nhiều niềm vui, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống!

Leave a Reply

Top