“Em nghĩ vậy,” cô ấy trả lời. “Anh đã nói với em hàng bao năm trời nay là dù anh đến từ bất cứ khi nào, anh sẽ cưới em.”
Quá nhiều. Thế này là quá nhiều. Tôi nhắm mắt lại và để mình chẳng nghĩ gì cả; điều cuối cùng tôi muốn là để mặc kệ với chuyện ở đây và bây giờ.
“Henry? Henry, anh có ổn không?” Tôi cảm thấy Clare đang trượt vào ghế ngồi bên cạnh tôi. Tôi mở mắt và cô ấy nắm chặt tay tôi trong tay cô ấy. Tôi nhìn tay cô ấy và thấy đó là bàn tay của người lao động, thô ráp và nứt nẻ.
“Henry, em xin lỗi, em chỉ không thể quen với chuyện này. Thật là quá đối nghich . Ý em là, cả cuộc đời em anh là người biết mọi thứ và em phần nào quên mất là tối nay có thể em nên chậm lại.” Cô mỉm cười. “Thực tế, gần như điều cuối cùng anh nói với em trước khi anh đi là “Hãy vui vẻ, Clare”. Anh nói với cái giọng chỉ đạo của anh, và bây giờ em đoán rằng em cho là như vậy vì anh hắn đã chỉ đạo em . Cô ấy tiếp tục nắm tay tôi. Cô ấy nhìn tôi với niềm say mê, với tình yêu. Tôi cảm thấy hết sức nhỏ bé.
“Clare?”
“Dạ?”
“Em có thể quay lại không? Chúng ta có thể giả vờ đây là cuộc hẹn hò đầu tiên giữa hai người bình thường được không?”
“Được.” Clare đứng dậy và trở lại chỗ của cô phía bên kia bàn. Cô ngồi thẳng dậy và cố không mỉm cười.
“Um, được. À, Clare, à, kể cho tôi nghe về em đi. Những sở thích? Con vật cưng? Những thứ lôi cuốn em?”
“Anh tự tìm hiểu đi”
“Được. Xem nào… em đi học ở đâu? Em học gì?”
“Em học ở trường của Học viện Mỹ thuật; em đang làm công trình điêu khắc, và em vừa mới bắt đầu học làm đồ bằng giấy.”
“Tuyệt. Công trình của em thế nào?”
Lần đầu tiên, Clare có vẻ không thoải mái. “Đó là loại… lớn, đó là về… loài chim” Cô nhìn cái bàn và rồi nhấp một hớp trà.
“Những con chim à?”
“Vâng, thực ra nó là về, um, sự khát khao” Cô ấy vẫn không nhìn tôi, nên tôi đổi chủ đề.
“Kể cho tôi nghe thêm về gia đình em đi.”
“Được.” Clare bớt căng thẳng, mỉm cười. “À… thực ra, gia đình em sống ở Michigan, cạnh một thị trấn nhỏ ở trên hồ gọi là South Haven. Nhà của gia đình em ở một khu chưa sát nhập ở bên ngoài thị trấn. Ban đầu thuộc về ba mẹ của mẹ em, ông ngoại bà ngoại Meagram của em. Ông đã mất trước khi em sinh ra và bà sống với chúng em đến khi bà mất. Lúc đó em mười bảy tuổi. Ông của em là luật sư, và ba em cũng là luật sư; ba em đã gặp mẹ em khi ông đến làm cho ông em.
“Vậy là ông ấy cưới con gái của ông chủ.”
“Vâng. Thực ra, em đôi khi tự hỏi liệu có phải thực ra là ông đã cưới ngôi nhà của ông chủ không. Mẹ của em là con một, và ngôi nhà thật là đáng ngạc nhiên; nó có trong rất nhiều cuốn sách về sự chuyển đổi của Nghề thủ công.mỹ nghệ”
“Nó có tên không? Ai xây nên nó?”
“Nó được gọi là nhà Meadowlark, và nó được xây năm 1896 bởi Peter Wyns”
“Wow. Anh đã xem ảnh nó. Nó được xây cho một trong những gia đình Henderson, đúng không?”
“Vâng. Đó là quà cưới cho Mary Henderson và Dieter Bascombe. Họ đã li dị hai năm sau khi chuyển về đó sống và đã bán căn nhà đi.”
“Một ngôi nhà sang trọng”
“Gia đình của em cũng sang trọng. Họ cũng rất kỳ cục về chuyện này ”
“Anh chị em của em thì sao?”
“Mark hai mươi hai tuổi và đang hoàn thành khóa luật sư tập sự ở Harvard. Alicia mười bảy tuổi đang học trung học. Con bé là nhạc công cello.” Tôi phát hiện ra tình thương mến đối với em gái và sự nhạt nhẽo đối với em trai. “Em không yêu mến em trai em lắm hả?”
“Mark cũng giống ba. Cả hai nguời đều hiếu thắng, thuyết giảng cho người ta cho đến khi ngừoi ta chịu thua.”
“Em biết không, anh luôn ghen tị khi mọi người có anh chị em, dù họ không thích nhau cho lắm đi nữa.”
“Anh là con một à?”
“Đúng. Anh nghĩ em đã biết mọi điều về anh?”
“Thực ra em biết mọi thứ và không gì cả. Em biết anh trông thể nào khi không mặc quần áo, nhưng cho đến trưa nay em không hề biết họ của anh. Em biết anh sống ở Chicago, nhưng em không biết gì về gia đình anh ngoại trừ việc mẹ anh mất trong một vụ đâm xe khi anh sáu tuổi. Em biết anh biết nhiều về mỹ thuật và nói trôi chảy tiếng Pháp và tiếng Đức, nhưng em không hề biết anh là một thủ thư. Anh làm em không thể tìm thấy anh trong hiện tại; anh đã nói là nó sẽ xảy đến khi nó phải đến, và bây giờ chúng ta đang ở đây.”
“Chúng ta đang ở đây,” Tôi đồng ý. “À, gia đình anh không phải tầng lớp trên; họ là nhạc công. Ba anh là Richard DeTamble mà mẹ anh là Annette Lyn Robinson.”
“Ồ- bà là ca sĩ!”
“Đúng. Và ba anh là nghệ sĩ violon. Ông chơi cho dàn nhạc giao hưởng Chicago. Nhưng ông chưa bao giờ đệm cho mẹ anh. Đó một điều đáng tiếc vì ba anh là một nghệ sĩ violin tuyệt diệu. Sau khi mẹ anh mất, ông ấy chỉ như là kẻ bơi đứng.” Người hầu đưa phiếu thanh toán đến. Cả hai chúng tôi không ăn gì nhiều, nhưng tôi ít nhất là không hứng thú với món ăn lúc này. Clare cầm lấy ví của cô ấy và tôi lắc đầu ra hiệu không cho cô trả tiền . Sau khi tôi trả tiền; chúng tôi rời nhà hàng và đứng trên phố Clark trong một buổi đêm mùa thu rất đẹp. Clare đang mặc một thứ bằng len màu xanh đan tỉ mỉ và một chiếc khăn lông; tôi quên mang áo khoác nên tôi run lẩy bẩy.
“Anh sống ở đâu?” Clare hỏi.
Ôi. “Anh sống cách đây hai dãy nhà, nhưng chỗ của anh rất nhỏ và bây giờ thì nó lộn xộn kinh khủng. Còn em?”
“Làng Roscoe, ở Hoyne. Nhưng em có bạn cùng phòng.”
“Nếu em đi lên chỗ của anh , em phải nhắm mắt lại và đếm đến một nghìn. Có thể em có một người bạn cùng phòng bị điếc và không tọc mạch chăng?”
“Không may mắn thế đâu. Em chưa bao giờ đưa ai về; Charisse sẽ vồ lấy anh và sẽ đâm những mảnh tre dưới đầu ngón tay của anh cho đến khi anh khai ra hết.”
“Tôi mong mỏi được tra tấn bởi ai đó tên Charisse, nhưng tôi có thể thấy là em không muốn chia sẻ sở thích đó của tôi. Lên phòng khách của tôi đi.” Chúng tôi đi bộ dọc Clark về phía bắc. Tôi đổi hướng đi về phố rượu Clark để mua một chai vang. Trở lại phố Clare đang thấy khó hiểu.
“Em đã nghĩ là anh không nghĩ đến việc uống?” Tôi không uống sao?
“Bác sĩ Kendrick rất nghiêm khắc về việc đó.”
“Ông ấy là ai?” Chúng tôi đang đi bộ chậm rãi vì Clare đang đi đôi giầy không thích hợp cho đi bộ.
“Ông ấy là bác sĩ của anh; ông ấy là chuyên gia lớn về căn bệnh lộn xộn theo mạch thời gian .”
“Em giải thích đi.”
“Em không biết nhiều. Giáo sư David Kendrick là một nhà nghiên cứu di truyền học phân tử người đã phát hiện ra – sẽ phát hiện ra tại sao con người lại bị thiếu mạch lạc theo thời gian. Đó là vấn đề di truyền; ông ta tìm ra vào năm 2006.” Cô ấy thở dài. “Em đoán là nó là cách quá dễ. Một lần anh đã nói với em là có nhiều người bị lộn xộn theo mạch thời gian hơn trong khoảng mười năm tới.”
“Anh chưa bao giờ nghe thấy ai khác bị thế – sự suy yếu.”
“Em đoán là cho dù nếu bây giờ anh đi và tìm thấy Giáo sư Kendrick ông ấy cũng sẽ không thể giúp anh. Và chúng ta sẽ chưa bao giờ gặp nhau, nếu ông ấy có thể.
“Đừng nghĩ về chuyện đó nữa.” Chúng tôi ở hành lang. Clare đi trước tôi vào trong thang máy bé xíu. Tôi đóng cửa và ấn số mười một. Cô ấy có mùi giống vải cũ, xà phòng và lông. Tôi hít sâu. Thang máy kêu lên khi dừng ở tầng của tôi và chúng tôi thoát ra khỏi nó và đi xuống hành lang hẹp. Tôi tra một nắm chìa khóa vào tất cả 107 ổ khóa và mở cửa nhẹ nhàng. “Còn tệ hơn cả trong bữa tối nay . Anh sẽ phải bịt mắt em lại.” Clare cười rúc rích khi tôi đặt rượu vang xuống và tháo cà vạt ra. Tôi vòng nó qua mắt cô ấy và buộc chặt đằng sau đầu. Tôi mở cửa và hướng dẫn cô ấy vào trong căn hộ và dẫn cô ấy ngồi xuống ghế bành. “Được rồi, bắt đầu đếm đi.”
Clare đếm. Tôi phóng vòng quanh nhặt lên đồ lót, tất từ sàn nhà, gom lại những cái thìa và chén cà phê trên khắp các bề mặt có thể và ném chúng vào trong bồn rửa bát. Khi cô ấy nói “Chín trăm sáu mươi bảy,” tôi tháo cà vạt ra khỏi mắt cô ấy. Tôi phải lật cái sofa-giường lên thành như sofa dựa lưng , và ngồi lên đó. “Rượu à? Nhạc à? Nến à?”
“Đúng, xin mời.”
Tôi đứng dậy và thắp nến. Khi tôi thắp xong, tôi tắt hết đèn trần và căn phòng đang nhảy múa với những ánh sáng nhỏ và mọi thứ trông đẹp hơn. Tôi cắm hoa hồng vào nước, dùng cái mở nút chai và mở nút, rót cho mỗi người chúng tôi một cốc rượu. Sau một lúc suy nghĩ tôi bật đĩa CD của mẹ tôi đang hát bài hát của Schubert và vặn nhỏ tiếng xuống..
Căn hộ của tôi căn bản là một cái ghế dài, một cái ghế bành, và khoảng bốn nghìn quyển sách.
“Thật là đáng yêu” Clare nói. Cô ấy đứng dậy và ngồi xuống ghế sofa. Tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy. Có một khoảnh khắc dễ chịu khi chúng tôi chỉ ngồi đó và nhìn nhau. Ánh nến chiếu lung linh trên mái tóc của Clare. Cô ấy vươn tới và chạm vào má tôi. “Thật là tuyệt được gặp anh. Em đang thấy cô đơn.”
Tôi kéo cô ấy áp vào tôi. Chúng tôi hôn nhau. Đó là một nụ hôn rất … tương hợp, một nụ hôn xuất xứ từ một sự kết hợp dài lâu, và tôi tự hỏi chính xác chúng tôi làm gì ở cánh đồng cỏ của Clare, nhưng tôi bỏ suy nghĩ ấy đi ngay. Môi chúng tôi rời nhau; thông thường lúc này tôi sẽ suy nghĩ cách nào để vượt qua những tầng tầng pháo đài quần áo, nhưng thay vào đó tôi ngả ra sau và mở rộng sofa ra, kéo Clare theo tôi bằng cách ôm chặt dưới cánh tay và kéo; chiếc váy nhung khiến cô có vẻ như trơn tuột và cô ấy luồn vào khoảng trống giữa người tôi và lưng ghế sofa giống như một con cá chình nhung. Cô đối mặt với tôi và tôi dựa vào thành ghế sofa. Tôi có thể cảm thấy độ dài cơ thể cô ấy ép vào tôi qua làn vải mỏng. Một phần trong tôi khao khát được lao vào, âu yếm và tiến sâu hơn , nhưng tôi kiệt sức và bị áp đảo.
“Tội nghiệp Henry.”
“Tại sao lại ‘Tội nghiệp Henrry’?” Anh đang vô cùng hạnh phúc.” Và đó là sự thật.
“Ồ, Em đã mất hết ngạc nhiên về anh giống khối đá to.” Clare vắt một chân qua tôi để cô ấy ngồi trên đúng điểm đó của tôi. Nó đã hút toàn sự tập ********* tôi vào chuyện ấy một cách tuyệt vời.
“Đừng cử động” Tôi nói.
“Được. Em đang thấy tối nay thật là thú vị. Ý em là, Kiến thức là Sức mạnh, và tất cả. Em cũng luôn có tò mò lớn là muốn tìm ra anh sống ở đâu, anh mặc gì và anh làm gì để sống.”
“ Vậy đó !” Tôi thọc tay dưới váy cô ấy đi lên bắp đùi. Cô ấy đang mặc tất và nịt bít tất. Kiểu cô gái của tôi. “Clare này ?”
“Dạ .”
“Có vẻ thật là xấu hổ khi ăn ngấu nghiến tất cả cùng một lúc. Ý anh là, một chút đề phòng cũng sẽ chẳng hại gì.”
Clare bối rối. “Em xin lỗi! Nhưng, anh biết đấy, ở trường hợp của em, em đã đề phòng hàng bao năm rồi. Và chuyện này đâu có phải giống như ăn bánh… ăn xong là hết đâu.”
“Hãy cầm lấy miếng bánh rồi ăn đi .”
“Đó là châm ngôn của em đấy.” Cô hé mỉm một nụ cười tinh quái và đưa đẩy hông từ phía sau ra phía trước . Sự đòi hỏi cương cao lên đến mức mà cái đó có thể thay cần cẩu máy xúc
“Em rất hay chủ động đúng không?”
“Luôn luôn. Em rất kinh khủng. Trừ việc anh đã gần như không hấp thu được những cách tấn công của em. Em đã phải hết sức chịu đựng dưới ****** luyện động từ tiếng Pháp và các quân cờ đam của anh.”
“Anh đoán là anh nên lấy sự an ủi là trong tương lai của bản thân mình sẽ ít nhất là có một số vũ khí để chinh phục. Em có làm thế này với tất cả những cậu con trai không?”
Clare bị xúc phạm; tôi không thể tả được thành thật đến thế nào. “Em không mơ làm việc này với những thằng con trai khác. Anh có ý tưởng thật xấu xa!” Cô ấy cởi cúc áo của tôi. “Chúa ơi, anh thật là… trẻ.” Cô véo vào đầu ** của tôi, thật mạnh. Mặc kệ mọi luân lý đạo đức. . Tôi đã tìm ra cách cời váy của cô ấy.
(Hết)