You are here
Home > Phim

Trăng nơi đáy giếng

Lâu mới online, và ghé thăm 1 vài blog cá nhân mình hay đọc, nhặt bài này từ blog của bạn Kazenka có viết về film Trăng nơi đáy giếng. Phim này có lọt vào top những bộ film yêu thích của mình, dù khi xem xong mình chỉ cho nó 6 điểm, nhưng càng về sau nghĩ lại thấy film càng hay. Mình chỉ tiếc là 1 số cảnh nghệ thuật đạo diễn hơi “lạm dụng” điển hình là cảnh đóng cửa, nó khiến cho cảm xúc khi xem film của mình bị “sốt ruột”. Đúng hơn mình nên xem film này 1 mình, chứ không phải trong rạp Ngọc Khánh của 2 năm về trước, khi mà xung quanh luôn có những lời bình phẩm gây sự phân tán khi xem.Dù vậy đây là 1 bộ film hay, sâu sắc đặc biệt rất Huế. Mình rất thích những cảnh máy quay liên tục từ phòng này qua phòng khác, từ trong nhà ra ngoài sân, và góc sân vườn với những khóm hoa sen, những việc làm tỉ mỉ của cô giáo Hạnh trong phim.
Mình cùng tên với nhân vật chính, nhưng mình không có đức tính nhẫn nhịn như Hạnh. Và mình rất sợ cảnh cuối film khi Hạnh vẫn tỉ mỉ chăm sóc cho gia đình giả vờ của mình, khi máy quay lia từ sân vườn ra đến cây cầu và những cánh cổng nhà rất đẹp ở huế, nó ám ảnh mình một cách ghê gớm. Mình sợ mình sẽ như Hạnh, dù biết rằng mình không thể như cô ấy.

Mọi người có thể xem lại theo link này phim “Trăng nơi đáy giếng”

Vườn riêng

Con người cá nhân của cô giáo Hạnh không hoàn toàn biến mất trong “Trăng nơi đáy giếng”. Đấy là một buổi tối trời mưa như tối nay, xong xuôi việc nhà, Hạnh ngồi vào bàn và làm thơ. Nhận thấy ánh mắt chồng hướng về mình, chị giấu vội tập bản thảo rồi ra với đứa con của chồng… Tình tiết này không có trong truyện ngắn nhưng lại rất gần gũi với không khí của truyện. Hạnh trong đó vì chồng quên cả bản thân nhưng cũng vẫn có những ước mơ thầm kín cho dù thật nhỏ bé và giản dị. Một Hạnh rất con người, khác với Hạnh – con chiên tử vì đạo như cách bộ phim thể hiện.

Hai bài thơ của Thảo Phương được sử dụng trong phim là “Người đàn bà có tấm khăn choàng” và “Mảnh vườn riêng”. Khi xem phim tôi bật phụ đề tiếng Anh để tham khảo vì có những chỗ nhân vật nói giọng Huế rất khó nghe ra, do vậy mà tôi thấy người viết phụ đề dịch “vườn riêng” là “secret garden”. Một cách dịch rất thơ và trong trường hợp này, tôi cảm thấy chữ “secret” trong bản dịch gợi mở hơn chữ “riêng” trong nguyên tác.

Kết phim là cảnh Hạnh chăm sóc vườn cây một mình với bài thơ. Trong cuốn tạp văn “Không gian tiệm nước”, khi so sánh Sài Gòn – Huế – Hà Nội, Lê Thiết Cương viết, “Thổ chủ tĩnh, thủy chủ động. Người Hà Nội, người của đô thị trong sông khác với người Huế, người của đô thị vườn và khác với người ở Sài Gòn, người của đô thị kênh rạch. Huế cũng nằm bên sông nhưng người Huế nghiêng về chất thổ, người Huế khép quá, đóng quá, kín quá, thủ cựu quá…”. Nhận xét vừa rồi có vẻ rất ứng với phim “Trăng nơi đáy giếng”. Cũng dễ hiểu bởi vì nó là tác phẩm điện ảnh của một đạo diễn người Huế dựa trên cốt truyện của một nhà văn người Huế.

“Mảnh vườn riêng” là tên trong phim, còn chưa rõ tên gốc là gì. Tìm kiếm trên mạng tôi thấy có người đề là “Vườn xuân”. Trong thư viện khoa học tổng hợp hình như không lưu trữ tập thơ nào của Thảo Phương.

Nghe Hồng Ánh đọc “Mảnh vườn riêng”

MẢNH VƯỜN RIÊNG

Em tìm kiếm mảnh vườn cho riêng ta
Nơi chỉ có em và anh trong đó
Nơi chỉ có anh cùng em và cây cỏ
Để ta nghe lòng mình khi cơn gió thoảng qua…

Em tìm kiếm mảnh vườn cho riêng ta
Nơi bóng lá xanh rập rờn nắng gió
Nơi anh và em bình yên trên thảm cỏ
Xa cách cuộc đời

Em chỉ kiếm một mảnh vườn riêng thôi
Bởi cuộc đời không có thật
Và tình yêu…
Tình yêu không ân hận
Để ta nhớ nơi ghi dấu ấn cho tâm hồn

Khi chiều về cây lá cũng bâng khuâng
Em lại thiếu anh –
Ôi thiếu vô chừng
Hãy ở lại cùng em nơi vườn xuân hoang dã
Để em nghe tiếng thì thầm của tình yêu nghiệt ngã – si mê…

Posted by Kazenka at 22:20

Trăng nơi đáy giếng

Con người cá nhân của cô giáo Hạnh gần như biến mất trong phim “Trăng nơi đáy giếng”. Thế vào đó, ở chị, là con người của đức tin. Từ tôn thờ Ông Chồng tới tôn thờ Ông Tướng, đó đơn thuần chỉ là sự dịch chuyển đức tin này sang đức tin khác. Nhưng biết nói thế nào về cội nguồn của những đức tin tới mức quên mình đó? Chúng từ đâu đến? Sự biến mất của con người cá nhân ở nhân vật Hạnh là điểm chung của phim và truyện, nhưng cách thể hiện sự biến mất ấy lại tạo nên sự khác biệt rất lớn giữa hai tác phẩm. Khi đọc truyện ngắn cùng tên, với những đoạn tự sự của Hạnh, tôi có cảm giác chị đã không ngờ tới việc sẽ bị tước bỏ dần dần những gì mà mình yêu thương nhất. Một trạng thái bị động và hụt hẫng thật thông thường, ngược lại với những gì mà tôi nhận thấy từ phim, Hạnh trong phim chủ động và bình thản đến bất thường. Đạo diễn đã dùng những trường đoạn cung phụng chồng để cố gắng diễn tả thân phận bi kịch của người vợ – Hạnh. Nhưng cách diễn đạt có phần cường điệu đã làm tôi liên tưởng tới một con chiên với những nghi lễ trước Chúa. Hạnh trong phim cũng vui, cũng buồn, cũng đau đớn, nhưng cảm xúc ấy sao thật khó sẻ chia thấu hiểu, bởi lẽ dường như chúng xuất hiện từ mối quan hệ khép kín giữa Hạnh với đức tin khó lý giải của chị, chứ không phải hướng tới sự đồng cảm giữa nhân vật với khán giả. Nguyên nhân chính yếu của điều này có lẽ là do những người làm phim đã có sự tìm tòi lối diễn đạt nội tâm không tương xứng với công sức bỏ ra cho việc mô tả hành vi hướng ngoại. Diễn tả những tự sự văn học bằng ngôn ngữ điện ảnh là một việc làm mạo hiểm mà nếu không khéo, bộ phim sẽ trở nên vô lý và hời hợt.
Posted by Kazenka at 19:19 1 comments
Labels:

Comments

comments

Leave a Reply

Top