Trong một khoảng thời gian rất ngắn, tôi đã trải qua vô số những cảm xúc mê hoặc đến nỗi về sau này, khi nghe nói đến giới Mộng du, hay biết đến sự tồn tại của họ, tôi biết ngay rằng tôi đã có nguyên liệu cho một cuốn sách về họ.
Những người Mộng du không phân biệt giữa thực tại và khao khát. Bởi thực tại lớn nhất, xác thực nhất, hiển hiện nhất của họ chính là niềm khao khát. Tôi hành động vì tôi khao khát. Cuộc sống giao du chỉ là một tấm vải dày những khao khát. Căn phòng là khu vườn những khao khát. Khu vườn của tôi được đan tết bởi những khao khát của tôi và những khao khát của thiên nhiên. Thực tại cũng vậy, nó trước hết là điều khiến người ta khao khát.
Mặc dầu vậy, người Mộng du không hề bị đánh lừa. Khao khát không có nghĩa là đạt được, mà nó là một cuộc tìm kiếm, anh ta biết rõ điều đó. Anh ta cũng biết sẽ chẳng bao giờ tìm thấy đúng điều mình muốn tìm; thường đời chẳng cho anh trái quả mình mong đợi. Anh ta nhận được lê trong khi lại đang mong đợi
táo, song nhờ thế mà anh phát hiện ra với cơn ham muốn mãnh liệt rằng mình bắt đầu thích lê hơn.
Những người Mộng du cố tình nhầm lẫn giữa người và vật khi kết nối đối tượng này với đối tượng kia thông qua một chuỗi mắt xích rất đặc biệt gồm những bí mật vô cùng tinh tế được nhào nặn bởi nỗi niềm khao khát sâu sắc nhất. Tâm hồn người Mộng du giống như ngôi nhà bị ma ám, những hồn ma khắc nhập khắc xuất nhường lại chỗ cho những con ma khác, giống chúng tới lạ kỳ.
Một ngày kia, người đàn bà ở nhà hát xuất hiện trước mắt tôi, nàng đã thay hình đổi dạng, nàng mang hình hài người khác, người này cho tôi biết tên và còn nhiều điều nữa. Nàng tên là Maêmoưna và giống người đàn bà Mộng du không tên của tôi đến nỗi khi khao khát người này, tôi hẳn đã mở ra một không gian trong đó người kia có thể ngự trị hoàn toàn. Sự giống nhau đó đã làm tăng gấp bội sức lôi cuốn mà dù thế nào tôi cũng sẽ
cảm thấy và nó không ngừng khiến sự lôi cuốn ấy thêm mãnh liệt. Thẳm sâu trong lòng, thậm chí tôi còn gọi người đàn bà lạ mặt ở nhà hát là “nàng Maêmoưna kia”. Trên thực tế (hay, nói chính xác hơn, trên thực tế của nỗi khao khát), đối với người Mộng du thì
những bóng ma vắng mặt cũng không vì thế mà biến mất.
Tôi tin chắc, dù điều này thật phi lý, rằng làn da họ tỏa ra mùi vị giống nhau. Thường tôi hay mượn những nét đặc biệt của Maêmoưna để làm sống lại những kỷ niệm của tôi về người đàn bà xa lạ ở nhà hát; tôi tưởng tượng ra rằng cả hai người, chứ không
riêng Maêmoưna, chào đời ở Ghi nê, và rằng người này thích những tấm vải mà người kia cũng thích, và rằng trong cùng một ngày hai người đều để kiểu tóc cầu kỳ giống nhau
khiến bộ tóc châu Phi của họ trông càng quyến rũ và khêu gợi hơn. Thậm chí cuối cùng tôi còn tin rằng những món quà tôi tặng Maêmoưna sẽ rơi vào tay người đàn bà kia, bằng cách nào thì tôi không rõ. Người đàn bà ở nhà hát đã vô tình đánh thức niềm say mê của tôi đối với Maêmoưna.
Những trạm dừng chân yêu đương liên tiếp mà những người Mộng du hay lui tới, cả trong tưởng tượng lẫn trong thực tế, đều chắc chắn trở thành cái vòng lửa mà mỗi khi ngọn lửa bùng mạnh hơn thì nó càng nóng nảy. Cũng bằng cách đó, khi khép lại một
đường cong tưởng tượng, tôi nghĩ nếu mình được gặp lại người đàn bà ở rạp hát, thì lần này, chính nàng sẽ nhận được cái tình yêu và khao khát bùng mạnh hơn mà Maêmoưna đã gieo vào tôi. Bởi nỗi khao khát là một mũi tên bắn vào những hình tròn đồng tâm. Mũi tên trúng hồng tâm, rồi trúng vào chúng tôi, để cuối cùng làm chúng tôi biến đổi. Đó là một vòng xoáy ốc, một cơn lốc cuốn những người Mộng du đi và biến họ thành những hành tinh bằng xương bằng thịt, thành thứ vật chất chịu sức hút của trọng tâm, sức hút mỗi ngày một lớn hơn và bùng lên với niềm khao khát.