Tuần trước nữa có tham gia chương trình ra mắt 2 cuốn Bình thơ và Tuyển tập thơ của Nhà thơ, nhà phê bình Vũ Quần Phương. Mình không nhớ có biết đến thơ của bác ấy nhiều không nhưng bài Đợi và ca khúc phổ nhạc cùng tên thì hẳn ai cũng đã từng nghe.
Anh đứng trên cầu đợi em
Đứng một ngày đất lạ thành quen
Đứng một đời em quen thành lạ”
(Đợi – Vũ Quần Phương)
Một chương trình gặp gỡ chủ yếu với các nhà thơ, nhà văn nổi tiếng của VN, hơi ít độc giả, mình thì có mặt cũng thuộc theo diện đối tác truyền thông. Ấn tượng thì khá nhiều, nhưng có 2 chi tiết thú vị là một bạn gái ở Thái Nguyên, học sư phạm nhưng không xin được việc và chuyển qua làm về sách, đang có dự định học lên cao học. Bạn ấy có chia sẻ rằng: Cháu cứ nghĩ nhà thơ nghèo lắm, nhưng khi được đến nhà bác, cháu thấy tại sao một nhà thơ lại có thể có một biệt thự giữa thủ đô… Đại ý thế và bạn có thêm sự tự tin và tự hào để theo đuổi nghiệp văn. Sau đó thì Nhà thơ Trần Ninh Hồ có lý giải: cháu hãy lấy chồng, sinh con, rồi con của cháu học giỏi, đi du học ở Mỹ thì sẽ có. Thật ra thì nhà thơ Vũ Quần Phương có con cũng là Giáo sư toán học Vũ Hà Văn nổi tiếng ở Mỹ. Trong buổi ra mắt này cũng có bố mẹ Giáo sư Ngô Bảo Châu tham dự.
Ấn tượng thứ 2 với mình là một độc giả thể hiện bài thơ Trước Biển của Vũ Quần Phương. Thật sự mình nghe mà thấy “nổi da gà”. Không phải vì người ngâm thơ mà vì bài thơ quá hay và sâu sắc.
Trước biển – Thơ Vũ Quần Phương
Trước cái xa xanh thanh khiết không lời
Cái hào hiệp ngang tàng của gió
Cái kiên nhẫn của nghìn đời sóng vỗ
Cái hiên ngang của đá đứng chen trời
Cái giản đơn sâu sắc như đời
Chân trời kia biển mãi gọi người đi
Bao khát vọng nửa chừng tan giữa sóng
Vầng trán mặn giọt mồ hôi cay đắng
Bao kiếp vùi trong đáy lạnh mù tăm
Nhưng muôn đời vẫn những cánh buồm căng
Bay trên biển như bồ câu trên đất
Biển dư sức và người không biết mệt
Mũi thuyền lao mặt sóng lại cày bừa
Những chân trời ta vẫn mãi tìm đi
Em ơi em biển sâu rộng nhường kia
Ai biết được tự nơi nào biển mặn
Ôi hạt muối mang cho đời vị đậm
Tự lúc nào biển đã biết thương ta
Anh lặng im trên bãi cát như mơ
Trưa cô độc mặt trời lên chót đỉnh
Chỉ còn anh với nghìn trùng sóng đánh
Với nghìn trùng sâu lắng thương em
Biển lại xóa dấu chân anh trên cát
Đời đổi thay những buồn vui sẽ khác
Vui buồn nào chẳng đậm lẽ thương nhau
Đến bao giờ anh được đứng cùng em
Trước biển lớn cuộc đời thương cảm ấy
Đêm gió trở mấy lần cơn sóng dậy
Chân trời nào đang có cánh buồm đi
Em ơi em biển sâu rộng nhường kia
Sâu như biển rộng như chiều tít tắp
Vị biển mặn đến quá chừng mặn chát
Hạt muối đời hai đứa cắn chung nhau
Anh hiểu vì sao con sóng sớm bạc đầu
Anh hiểu vì sao chúng ta lại yêu nhau
Biển rộng quá, biển cần trời cần đất
Bờ đâu xa bờ còn là có thực
Biển vô cùng biển vẫn đỡ hơn anh
Trưa biển này anh chỉ nắm tay anh
Sóng bạc đầu biển vẫn mãi mãi xanh
Khi ta mất cuộc đời kia vẫn thế
Cái lúc ta chẳng được chờ nhau nữa
Gió vẫn thì thào lá thông non
Dưới bãi xa con sóng vẫn bồn chồn
Vẫn cứ đợi một cái gì chưa tới
Mặt trời lên những chân trời lại mới
Những chân trời mờ ảo thủa ngây thơ
Những cánh buồm lại rẽ sóng ra đi
Gió còn trẻ và biển đang khao khát
Thuyền giăng lưới như đàn chim tha rác
Mặt biển bằng vui như mái nhà ta
Biết nói gì trước biển quá bao la
Trước tất cả những điều đơn giản thế
Anh lặng im nghe ngấm vào chất bể
Tiếng sóng dào trên một bãi nương xa.

Vũ quần Phương có một thời là học sinh đại học ý khoa,ông học cùng với cha tôi (Ông là học sinh phổ thông-Cha tôi đi bộ đội sau chiến dịch điện biên phủ về học cùng) cỡ năm 197x tôi lúc đó là học viên của học viện kỹ thuật quân sự ở Vĩnh Yên tôi đã chép bài thơ này vào sổ tay của tôi.Nếu bạn sinh năm 1984 thì bằng tuổi con mấy anh bạn cùng học đại học với tôi đấy,bây giờ những người yêu thơ vẫn còn hiếm bạn ạ
Thế thì có lẽ “mình” phải gọi “bạn” là chú rồi 🙂 Hôm tham dự buổi ra mắt tập thơ của Vũ Quần Phương, cũng có một bác lớn tuổi ngồi bên cạnh hỏi cháu làm ở đâu? “mình” chỉ trả lời một phần sự thật về bản thân, để bác ấy khỏi phải nghĩ hay tò mò một đứa như mình lại đi thích thơ. Và bác có hỏi cháu thích tác giả nào, mình trả lời: cháu thích theo bài thôi ạ, và không thuộc nhiều. Có lẽ vì trả lời quá chung chung nên bác hỏi tiếp ví dụ là bài nào, vậy là mình trả lời: Thêm một của Trần Hòa Bình, và đọc cho bác 2 câu của Trần Dần “Tôi khóc những chân trời không có người bay. Lại khóc những người bay không có chân trời” Vũ Quần Phương đến hôm đó có lẽ tôi mới nhớ đến ông, tôi cũng khám phá ra được điều rằng: Có rất nhiều thứ giá trị đang ẩn sâu dưới bụi thời gian, mà cuộc sống hiện đại này đang dần lãng quên nó.
Thế thì có lẽ “mình” phải gọi “bạn” là chú rồi 🙂
——
Tôi năm nay 54 tuổi,con gái lớn của tôi 25 tuổi.Ra đường các cháu sinh năm 1976-đến nay vẫn gọi tôi bằng chú.Lứa sĩ quan cùng học với tôi về hưu đã vãn rồi(Mỗi đại tá là được ở đến 57 tuổi)
Hi, “bạn” kém mẹ mình 2 tuổi, còn “mình” hơn con gái “bạn” 3 tuổi. “Mình” thì đã được khoảng 13 năm tuổi quân, đang 3 sao – 1 gạch, “bạn” chắc là đã ra quân rồi nên mới là “cựu” 🙂
Mình vừa search thông tin về cây Tần bì thì có 1 trang của 1 người là Cựu chiến binh, không biết có phải là bạn không? Bạn biết gì nhiều về cây Tần bì không? Vì mình có nghe 1 bài thơ được phổ nhạc của V. Kirshon có tên “Tôi hỏi cây tần bì”. Bạn có thông tin gì chia sẻ nhé.