Tình cờ đọc được 2 bài thơ, không rõ tác giả, mà không rõ có chính xác nguyên văn, nhưng copy lại. Đọc thấy giống phong cách của Olga Beggon, hay Nguyễn Phong Việt. Thích câu “Yêu là có cả chia tay”
Yêu một người nào đó
Nếu một ngày mai
Thay mùa đông bằng mùa hạ
Thay gió mùa vội vã bằng những vạt nắng trong veo
Thay rì rầm những tiếng reo vui bằng nụ cười hạnh phúc
Thay những đêm trở mình thao thức bằng giấc ngủ bình yên
Thay những muộn phiền trong đôi mắt sũng nước bằng sự bình an bất tận
Và thay những phân vân bằng một cái gật đầu…
Ừ, nếu là một ngày mai
Em bước ra cuộc đời bằng “giá mà” thì hay biết mấy
Giá mà chưa bao giờ để anh trông thấy… giọt nước mắt của em
Giá mà chưa bao giờ nhẹ lắm, để anh bước gần bên
Giá mà chưa bao giờ nói thêm… một lời nào hờn dỗi
Giá mà chưa bao giờ để sự ngang bướng trong mình mang ra đánh đổi… với tình cảm của anh
Và giá mà chưa bao giờ ôm anh mà thấy run rẩy trước cái lạnh….
Ừ, nếu là một ngày mai
Em có thể đóng lại cánh cửa quá khứ xưa cũ và bước vào những ngày xanh phía trước
Ngập ngừng bước… nhưng là trên một con đường chắc chắn rằng không bao giờ mình vô tình gặp lại anh
Để những gì một thời em ngỡ rằng mình đã vuột tay mà đánh rơi…vỡ mất
Chẳng bao giờ trở lại ám ảnh em trong mỗi đêm mơ
Và rồi dù anh có thờ ơ
Em vẫn có thể chọn cho mình một hướng đi thật khác
Là một con đường thẳng với những hàng cây xào xạc
Ở đâu đó nơi những ngã rẽ con đường đầy sự bất trắc
vẫn có một chàng trai nào đó – không phải anh, dĩ nhiên – đứng đợi em
Rồi chúng ta cũng sẽ trưởng thành thêm… nhiều lắm
Đi đến mòn mỏi đế giày và ngăm ngăm cánh tay bám bụi
Sẽ biết mỉm cười mà cất giấu lại những hờn tủi, của một thuở dại khờ
Giận dỗi vu vơ…
và nước mắt chảy vào trong ướt tràn hai bầu má
Kí ức dù có rạng ngời đến mấy cũng đừng nên nhặt nhạnh và chắp vá
vì có những thứ vỡ rồi chẳng bao giờ có thể lại thiết tha
Ngày mai
hôm nay
hoặc là hôm qua nữa
những gì tưởng như là lầm lỗi
đã tự nhủ với nước mắt trong tim chẳng bao giờ bỏ qua và tha thứ
hãy ôm
rồi quên đi
Để trong cuộc đời không bao giờ phải nhìn nhau thật lâu rồi thầm thì rất khẽ
“cậu đã bao giờ làm gì có lỗi với tớ chưa?”
ngày xưa
là yêu thương nhiều hơn chính bản thân ta khờ dại
thèm được tựa vào vai nhau mà khóc
thèm được một lần ngồi bên nhau thật lâu và nghe sương bay trên tóc
khi đó… là chúng ta đang hạnh phúc
sống là nhìn về phía trước
và trả giá cho những điều đã ở lại phía sau
nhưng nỗi đau
đừng bao giờ mang ra cân đo và gán cho nó một cái giá không bao giờ trả nỗi
vì một thời nông nổi… mà liệu có khờ khạo hay không….
ta đã yêu…
một người nào đó
một buổi tối rảnh rỗi… chờ đợi 1 cái nick sáng đèn…
Minh Hiền
Yêu
Một sớm mai em gặp nắng bên thềm
Dịu dàng sáng sau những ngày giông bão
Cuộc đời là thế, chẳng thể ngừng chao đảo
Nhưng lá vẫn xanh, rất nhẹ, ừ vẫn xanh
Có gì đâu khi hôm nay em xa anh
Môt chút thôi mà, thứ cảm xúc gọi là nhung nhớ
Em nhớ anh trong muộn phiền hơi thở
Và trong những câu thơ thuở nào anh bỏ quên
Em vẫn vậy thôi mà, lặng lẽ đi cạnh bên
Nhìn cuộc đời bằng cái nhìn bình dị nhất
Vì em biết yêu thương là điều rất thật
Phải đánh đổi ca trái tim mình để có thể nhận ra
Đến hôm nay, khi mà đã rất xa
Cách nhau vừa vặn hai giờ bay vội vã
Những điều khi xưa em cho là tất cả
Cũng vội vàng vụt theo một chiếc lá rơi
Tình yêu mà, chẳng tránh khỏi những chơi vơi
Khi đi bên cạnh anh mà hiểu rằng anh đang nghĩ về một người con gái khác
Bàn tay lạnh rụt rè rút khỏi tay anh trong một ngày gió mùa ùa về xào xạc
Có những thứ phải tập chấp nhận rằng không thể làm tổn thương người thứ ba
Là khi mỉm cười mà ánh mắt lại rất xa
Nhìn về những miền hoang dại
Em và anh là thế… vẫn chẳng bao giờ thôi có một cái nhìn lo ngại
Về những sóng gió sắp đi qua trong giờ phút ta tưởng đã có thể lại yêu nhau
Những nỗi đau
Có thể chữa lành, phải không anh nhỉ
Một người nào đó – không phải em, không phải anh và không phải những ích kỉ
Sẽ tỉ mỉ ngồi chắp vá lại, những vụn vỡ đã buông rơi
Mà biết đâu, sẽ là một người nào đó, ở một nơi xa xôi
Sẽ biết bao dung mà yêu thêm cả những nỗi đau chưa biết đến bao giờ mới có thể lành lại ấy
Để rồi một ngày nào đó gặp nhau ta sẽ thấy
Là váy cô dâu em và cô gái ấy sẽ mặc cho anh xem
Những nỗi đau và dằn vặt đâu cần phải khắc sâu thêm
Khi mà yêu thương còn chưa biết đến bao giờ mới bù đắp nổi
Cho những giọt nước mắt đã từng rơi
Vì một người… ta không bao giờ muốn gọi lại một cái tên
Rồi điều gì không còn nhớ thì cũng sẽ quên
Kể cả một lời hẹn ước
Cuộc đời chỉ sống ở “sau” chứ đã nào ai sống bằng những điều gọi là “trước”
Dù đó có là tình yêu
Người con gái ấy và em anh có nhận thấy một điều
Yêu anh nhiều hơn ngàn vạn cái ôm tưởng như chẳng bao giờ có thể đủ
Và ngay cả trong giấc ngủ
Cũng chưa một lần sẽ hết yêu anh
Ngày mai, ừ biết đâu ấy, là ngày nắng rất xanh
Em mở lòng mình ra để yêu một người con trai nào đó
Mang chút tình một thời còn bỏ ngỏ
Để yêu người ấy thật nhiều… như em đã yêu anh
Mọi thứ, đều thật chậm mà lại rất nhanh
Đến một lúc nào đó khi chúng ta không còn nghĩ về những ngày xưa cũ
Đã đủ tự tin mà có thể
Gửi cho nhau những bức thư
Gọi nhau bằng cái tên “người yêu cũ”
Nắm đôi bàn tay một thuở đã từng run lên vì lạnh giá… mà chẳng thấy bất an phải gỡ tay vội vã
Mỉm cười nhìn lại lần nữa tấm hình đã cất rất lâu trong ví
Với nụ cười thật xinh
Cái nhíu mày lặng lẽ
Tóc đuôi gà xơ xác bay
…
“Yêu là có cả chia tay”
Và phải đủ can đảm để bước qua cuộc đời nhau thật khẽ
Không bao giờ được làm đau người thứ ba dù rằng trái tim đang ồn ào giằng xé
Những nhớ
những quên
những điều không bao giờ được gọi thành tên
khi quyết định sẽ yêu người khác để cho nhau được hạnh phúc
và cười tươi rạng rỡ
…
dù có còn nhớ
còn thương
và yêu thật nhiều
thật lâu